HOTLINE: 0982.095.095 - 0293.3878767 Thứ ba, ngày 15/12/2016
97,205,289 lượt truy cập

Đôi chân mẹ

06/07/2016 | 08:01 GMT+7

Từ nhỏ sống trong vòng tay mẹ, được mẹ cưng chiều như trứng mỏng nhưng con nào biết rằng, để cho con no ấm, mẹ phải đánh đổi bằng những tháng ngày gian nan cơ cực. Rồi một ngày mẹ bệnh, nằm co ro trên cánh võng trước hiên nhà, con bất giác nhìn thấy đôi chân mẹ chai sần và thô ráp quá! Bồi hồi nhớ lại quãng thời thơ ấu, con mới nhận ra rằng, chính đôi chân thô kệch này đã nâng hạnh phúc cả cuộc đời con…

Đôi chân mẹ đã bươn chải cả cuộc đời mà không hề mỏi mệt. Cứ mỗi khi chú gà trống cất tiếng gáy đầu tiên, con vẫn còn nằm trong chăn ấm, thì mẹ đã thức dậy để chuẩn bị quang gánh cho buổi chợ sớm. Ngoài trời tối đen như mực nhưng mẹ không một chút âu lo, vội sải bước đi nhanh để kịp buổi chợ trước khi trời sáng hẳn. Nhà xa chợ gần năm cây số, trải qua những đoạn đường gồ ghề đá đỏ nhưng đôi chân chắc khỏe của mẹ vẫn bước khoan thai. Những hôm trời mưa to, đường lầy lội, mẹ bước đi trong mưa với chiếc nón lá rách tơi lòng mà vẫn an nhiên. Gánh hàng rong hôm ấy trĩu nặng hơn trên đôi vai mẹ!

Đôi chân mẹ cõng con đến trường biết bao mùa nước nổi. Dường như chân mẹ được bọc bằng đôi khuôn thép chắc chắn, cõng con băng băng qua những cánh đồng làng ngập nước, qua những chiếc cầu trơn nhẵn mà chẳng hề trượt chân. Những ngày lũ nổi giận, nước dâng cao đến ngực, mẹ buộc phải đặt con trên vai và đi trong nước xiết.

Những lần con bệnh, sốt cao,  đôi chân mẹ cõng con băng băng trong trời đêm tối mịt để đến trạm xá xã. Vấp phải đá to hay gai nhọn, mẹ vẫn thản nhiên, đơn giản vì mẹ lo chuyện sẽ quá muộn nếu như không đi vội... Mẹ vừa chạy vừa khóc, cứ động viên con suốt một quãng đường dài.

Đôi chân mẹ đã đặt lên thửa ruộng sau không biết bao nhiêu lần. Từ lúc cha bỏ mẹ về với lòng đất lạnh, mẹ buộc phải mạnh mẽ, tháo vát để thích nghi với cuộc sống khốn khó. Đôi tay và đôi chân cần lao của mẹ đã biến mảnh đất khô cằn sau nhà trở nên màu mỡ, trù phú với những cánh đồng hoa màu tươi tốt. Hồi đó thuê máy cày là cả một vấn đề, để tiết kiệm, mẹ đã dùng đôi bàn chân trần sắt thép của mình mà giẫm lên, làm cho đất tơi xốp. Hết vụ khoai, mẹ chuyển sang trồng bắp. Thu hoạch bắp, mẹ quay sang trồng rau. Thậm chí, mẹ còn trồng xen kẽ nhiều loại cây trái để kiếm thêm nguồn thu nhập…

Giờ đây, khi con nhận ra điều đó thì mẹ đã già rồi! Mẹ yếu đi rất nhiều, thường xuyên đau bệnh. Thỉnh thoảng con còn bắt gặp đôi chân của mẹ run rẩy mỗi khi đứng lên, phải định thần vài giây mới bước đi vững. Nhiều đêm giật mình thức dậy, con bất giác nhìn thấy mẹ xoa bóp đôi chân với vẻ khó nhọc. Con hỏi thì mẹ bảo là không sao. Mẹ là thế, bao nhiêu khó nhọc, âu lo mẹ đều giành hết về mình. Mẹ ơi, cho con xin lỗi! Từ nay, con sẽ cố gắng phụ giúp mẹ nhiều hơn để san sẻ phần trách nhiệm nặng nhọc trên đôi vai mẹ. Dù trong cái tuổi ăn học, nhưng người nhỏ thì làm việc nhỏ, phải không mẹ? Hy vọng rằng, với nhận thức sáng suốt của con, thì đôi chân mẹ sẽ được yên bình hơn trước. Con yêu mẹ nhiều lắm, mẹ ơi!

NGUYỄN HOÀNG DUY

Viết bình luận mới