Tin Tám, biệt danh Tám đầm già vừa trở về sau chuyến xe tốc hành đêm qua khiến bà con khu vực bến ghe phát hoảng tựa như bị đe dọa bởi căn bệnh truyền nhiễm. Gần sáu tháng nay, hắn cùng lũ bạn giang hồ dắt díu nhau trôi nổi ở các bãi đào đãi vàng tận miền Trung tưởng chừng khuất bóng luôn, nên tình hình này thật đúng với câu “anh đi bà con mừng, anh về bà con... lo!”. Nhưng rồi mọi người đồng thở phào nhẹ nhõm khi qua thông tin vỉa hè được biết, Tám đầm già về đây dưỡng thương sau trận đòn trừng trị tội cờ bạc bịp của đám tứ chiếng ưu ái tặng cho. Ai cũng thầm mong cái sự tơi tả này sẽ uốn nắn lại sợi dây thần kinh bất trị của hắn trở lại bình thường...
Những năm về trước, vấn đề an ninh trật tự địa phương có phần lơi lỏng thì Tám đầm già nổi cộm nhất, mặc nhiên xem bến ghe như của riêng mình quản lý. Tụ tập dưới trướng là thằng con trai lớn với hơn chục đứa choai choai sẵn sàng vung nắm đấm, dây xích mỗi khi gặp chuyện không vừa ý. Thế nên, Tám đầm già yên trí với tư cách thủ lĩnh bảo kê cho các chủ ghe cá mắm, trái cây... ra vào bến. Nghiêm trọng hơn, hắn còn tổ chức thêm mạng lưới ghi số đề, mở sòng bạc, cá cược đá gà trong các con hẻm để thu tiền xâu, tiền độ. Những gia đình lương thiện rất lo lắng cho con em mình bị tiêm nhiễm bởi các tệ nạn này. Có người quá bức xúc ngầm báo, nhưng khi cảnh sát khu vực đến thì tất cả đều yên ắng nhờ hắn có đường dây canh gác, báo động từ xa. Nhà nào tỏ ra bất bình hoặc va chạm với chúng thì sớm muộn gì cũng bị trả đũa bằng trò tiểu nhân: cây kiểng trồng bị nhổ sạch, nhà hứng mưa đá giác khuya, chó nuôi bị thuốc chết... Riết rồi ai nấy đều làm thinh ngó lơ, chỉ biết cầu trời cho bọn ôn dịch này... tự sinh tự diệt! Tám đầm già có sở thích bắt cặp với mấy tay chủ vựa máu mặt từ xa đến để rủ rê vào cuộc đỏ đen. Vào bàn cờ tướng, người xem phát bực trong lòng với cung cách chơi gác kèo trên của hắn, nhưng đố ai dám lên tiếng. Gặp nước cờ khó xử, hắn vờn tay trên bàn cờ điệu bộ như vẽ bùa rồi đứng lên thong thả đốt thuốc hút, đi vòng quanh suy nghĩ thật lâu. Đối thủ nào sốt ruột, lỡ miệng văng tục hối thúc thì hắn vịn cớ bắt bẻ, phanh ngực áo lộ hình xăm chằng chịt, nổi gân cổ sửng cồ:
- Mẹ kiếp! Dân chơi cờ tướng nghệ thuật không chấp nhận lời lẽ thiếu văn hóa. Mày bỏ tiền nộp phạt ra ngay!
Mấy tên chầu rìa cũng bật dậy, mắt gườm gườm khí thế chờ lệnh đàn anh. Kẻ sa vào bẫy chỉ còn một đường thoát là vui vẻ móc tiền ra nhét vào túi áo hắn. Con “nai vườn” nào thích dựa hơi hoặc nể phục cái “hùng khí” giọng điệu huênh hoang và những hình xăm tục tỉu trên bắp tay Tám đầm già mà được hắn bá vai đi nhậu là y như sạch túi. Hắn có tài mọn là đổ rượu qua vai rất nhanh. Người đối ẩm đã say túy lúy, hắn vẫn tỉnh queo nhưng cũng giả vờ ngất ngưởng. Cuối cùng thì tiền túi, vàng khâu, đồng hồ của kẻ ái mộ đã không cánh mà bay. Tám đầm già nằm quặt quẹo trên xích lô đưa về tận nhà cho mọi người thấy. Cùng nhậu, cùng say, ai vu vạ cho ai được nào? Vả lại, có gan mật to lắm mới dám than phiền tới tai vợ hắn, mẫu người mạnh mẽ béo tốt mà chính thằng chồng còn rất kiêng nể. Chuyện góp hụi và cho vay nóng vay nguội, mồm mép của mụ ta thật dữ dằn:
- Lần nào cha ấy đi nhậu, lót túi không dưới vài trăm ngàn. Về tới nhà là hết sạch, quân khốn nào gài độ, lợi dụng nó? Nói bậy bạ, tao kêu em út dò ra thằng bất lương, tẩn cho một trận thì chớ trách!
Nghe mụ ta hùng hồn lên tiếng, nạn nhân đành xin thôi bởi kèo nèo lấn cấn có được chi? Xui rủi còn lãnh thêm bộ mặt thâm tím khó coi!
...Một chiều, Tám đầm già ngà ngà rượu ngồi quán đầu hẻm, chợt có người dừng xe hỏi thăm đường. Đấy là một ông trung niên dáng vẻ ở quê ra, đi chiếc Honda 67 cũ mèm, ngồi sau là cô gái chừng 18 tuổi. Thờ ơ chỉ vào bà cụ bán thuốc lá xa xa cho ông ta đến hỏi, Tám đầm già hau háu nhìn cô bé xinh xắn đang ngượng ngùng đứng giữ xe. Sẵn máu dê được ướp rượu, khi bước ra hắn bỗng ngứa tay vỗ vào... mông cô bé mấy phát. Người đàn ông quay lại thấy con đang thút thít khóc, hỏi ra chuyện liền quắc mắt nhìn thẳng Tám đầm già đang tỉnh bơ đứng tựa lưng vào cột điện:
- Con tôi đáng tuổi con anh, sao lại đùa bỡn thô lỗ vậy?
Hắn trợn mắt sấn tới, nghiến răng hầm hừ:
- Mày dám nói ai thô lỗ? Chưa nghe tên Tám đầm già trùm bến ghe thị xã à?
Ông khách bình tĩnh kéo con gái đứng sang bên, chậm rãi trả lời:
- Đầm già? Phải loại máy bay do thám của Mỹ hồi xưa không? Thời đó, nghe bọn tôi nổ một tiếng là nó xì khói cút thẳng, hay ho gì mà xưng danh. À... ở quê tôi còn một cái xác cắm đầu xuống ruộng mục nát trơ xương, trẻ chăn trâu mặc sức trèo leo lên đầu lên cổ...
Tám đầm già gầm lên giận dữ, lao vào ông khách định dùng thân xác to béo của mình áp đảo. Chẳng biết người đàn ông lạ mặt ấy ra đòn thế nào mà những người hiếu kỳ vây quanh sửng sốt nghe tay anh chị kêu lên đau đớn, thối lui mấy bước. Tay ôm bụng, tay vuốt dòng máu mũi, hắn định thần rồi mím môi xông tới quyết ăn thua đủ. Nghiêng đầu tránh cú đấm, ông khách nhanh bước chếch sang trái, rùn người quét chân Tám đầm già té sấp mặt. Lồm cồm bò dậy, vừa đau vừa thẹn, hắn quát bọn đàn em trợ lực thì tiếng xe tuần tra cảnh sát vọng đến khiến hắn dáo dác, khập khểnh chuồn vào con hẻm. Ông khách lạ hơi mỉm cười cúi nhặt chiếc nón, gọi con gái lên xe đi thẳng...
Sau trận đụng độ bẽ mặt ấy và mấy đợt truy quét tệ nạn xã hội rất kiên quyết, Tám đầm già xuống tinh thần, các trò cờ bạc, số đề dẹp hẳn. Người dân khu phố đồng tình thành lập đội trật tự dân phòng khu vực bến ghe, bọn lâu la bảo kê dần chẳng dám bén mảng đến. Tám đầm già rối ruột thêm khi mụ vợ hắn bị vỡ hụi, lén gom góp được chút ít tiền, vàng rồi cùng gã tay em trẻ tuổi, đẹp trai dông mất biệt, bỏ mặc chồng con đang khốn khó. Buồn đời, hắn kéo mấy tên cùng ra miền Trung... tìm vàng, hy vọng vận may sẽ ngó đến. Nhưng với tài nghệ đứng bến cỡ hắn, ra chốn ấy so dân tứ xứ chỉ vào hạng tép riu. Hậu quả nhãn tiền của thói côn đồ, cờ gian bạc lận là âm thầm cuốn xéo với cái thân thể bầm giập, gởi lại vùng hoang địa nửa vành tai kỷ niệm!
Bây giờ, sau thời gian dưỡng thương thì Tám đầm già có vẻ nhụt chí giang hồ khi nghe mãi lời khuyên quay đầu hướng thiện rất chí tình của tổ dân phố và anh cảnh sát khu vực. Bằng chứng là hai tháng nay, sáng sáng hắn chăm chỉ ngồi bơm xe, vá xe cùng cái bàn nhỏ bán vé số cạnh gốc bàng đầu hẻm. Thằng con trai lớn xin được vào đội xây dựng huyện, phụ giúp cha nuôi đứa em còn đi học. Khu vực bến ghe được sửa sang trông thông thoáng hơn, mọi sinh hoạt mua bán đi vào nề nếp, trật tự...
Chiều chiều, Tám đầm già hay ủ rủ ngồi trước sân nhà khề khà bên chai rượu thuốc với dĩa đầu giò vịt luộc. Men rượu lâng lâng, hắn nhớ và thán phục ông khách lạ năm kia với dáng vẻ nhà quê mà đã hạ gục hắn một cách dễ dàng. Đã lăn ra giường, hai mắt nhắm tít mà hắn ta còn lảm nhảm chửi bới mụ vợ một hồi cho sướng miệng rồi tặc lưỡi:
- Mẹ kiếp! Nó mê cái giống gì mà chưa chịu quay về... Tao hứa... bỏ qua hết... Ngẫm lại, giá mình sống bình thường như mọi người có phải tốt hơn không!.
Truyện ngắn: NGUYỄN KIM